Thứ Sáu, 31 tháng 10, 2014

Những món giải khát châu Á ở Việt Nam


Không cần phải vào những nhà hàng sang trọng và tốn kém, bạn vẫn có thể dễ dàng thưởng thức những đồ uống đặc trưng của một vài nước châu Á đang dần thường thấy ở Việt Nam.
Sự du nhập của những loại đồ uống này giúp cho người dân, đặc biệt là các bạn trẻ Việt Nam có thêm nhiều lựa chọn để “giải nhiệt” trong cái nắng nóng của mùa hè.
Trà sữa trân châu Đài Loan
Trà sữa trân châu Đài Loan hiện diện ở nước ta khoảng hơn 10 năm về trước và được coi là đồ uống hàng đầu cho phong trào take-away (mang đi) ở đây. Từ quầy nhỏ được đặt trong siêu thị, trung tâm thương mại ở Hà NộiTP HCM, những quán trà sữa dần được mở ra ngày càng nhiều, nhất là khu vực gần trường học. Lúc đó, trà sữa chỉ có hai loại cơ bản là trà xanh sữa và trà sữa sô cô la. Ngay từ những ngày đầu hiện diện, thức uống gồm sữa có hương vị trà và những hạt trân châu đen dai dai, bùi bùi đã tạo nên “cơn sốt” và được các bạn học sinh, sinh viên ở Việt Nam rất yêu thích.
Trà sữa trân châu rất phong phú về hương vị và rất được ưa thích ở Việt Nam. Giá một cốc trà sữa dao động từ 20.000-40.000 đồng. Ảnh: dulichvietnam
đi qua thời gian, với sự xuất hiện của nhiều loại đồ uống mới, trà sữa trân châu Đài Loan vẫn là một chọn lọc giải khát yêu thích của nhiều người bởi hương vị thơm ngon, độc đáo và giá thành hợp lý. hiện giờ, ở Việt Nam, không chỉ có quán trà sữa nhỏ mà còn có những thương hiệu trà sữa với chuỗi cửa tiệm ở nhiều con phố, thậm chí nhiều tỉnh, thành phố. Hương vị trà sữa cũng đa dạng hơn trước với hàng chục loại cũng như được thêm nhiều nguyên liệu khác ngoài trân châu, tùy theo sở thích của khách hàng như ô mai, thạch, rau câu...
Chè bobochacha của Singapore
Bobochacha là một món chè rất thường thấy ở Singapore, Malaysia cũng như nhiều quốc gia Đông Nam Á khác, trong đó có Việt Nam. nguyên liệu của món chè này rất phong phú, đa dạng và có sự biến tấu cho phù hợp với khẩu vị mỗi nơi. Về cơ bản thì nguyên liệu thường gồm: khoai môn, khoai lang, thạch, trân châu, nước cốt dừa...
bất cứ ai khi mới nghe đến món chè này đều muốn tận hưởng vì tên gọi của nó nghe rất lạ tai, gợi sự tò mò. Sau đó, người thưởng thức mới bị cuốn hút bởi sự thơm ngon, lạ miệng và giải nhiệt hiệu quả của món chè bobochacha.
Chè bobochacha là một món chè phổ biến trong nhiều hàng quán đồ ăn vặt ở Việt Nam với mức giá khoảng 15.000 đồng/ bát. Ảnh: lozi
Ở Hà Nội, một trong những quán bán chè bobochacha được yêu thích nằm trên phố Cửa Bắc. Đến đây, bạn có thể thưởng thức ba loại chè bobochacha: trắng, đen và hoa quả. Mỗi loại một hương vị riêng thế nhưng vẫn giữ được đặc thù chung là: không quá ngọt, thanh mát và thơm mùi cốt dừa. hầu như quán chè nào cũng có món bobochacha trong thực đơn của mình nên bạn có thể dễ dàng tìm thấy và thưởng thức. Còn ở TP HCM, có một cửa hàng chuyên về đồ ăn Singapore nổi tiếng trên phố Xô Viết Nghệ Tĩnh để bạn tận hưởng món bobochacha cùng những đặc sản khác của quốc đảo Sư Tử này.
Patbingsu của Hàn Quốc
Patbingsu là một món ăn giải nhiệt truyền thống của Hàn Quốc, có mặt từ thời đại Josean khi người dân cải biên món cháo đậu đỏ bằng cách trộn với tuyết vụn cho phù hợp với khí hậu oi bức của mùa hè. Món ăn vặt này đã mau chóng thường thấy trong dân gian và dần được thêm nhiều nguyên liệu khác như trà xanh, cà phê, kem, hoa quả xắt nhỏ...theo nhu cầu thưởng thức của người dân.
Patbingsu hoa quả là món ăn ngon miệng và giải nhiệt hiệu quả trong mùa hè. Một bát patbingsu có giá khoảng 30.000-40.000 đồng. Ảnh: Yên Hạ
Mới du nhập tới Việt Nam từ vài năm nay, patbingsu chủ yếu phổ biến với các bạn teen ở TP HCM và Hà Nội. Món ăn này là sự phối hợp hài hòa giữa vị ngọt đậm của kem, ngọt bùi của đậu đỏ, thanh chua của hoa quả, giòn rụm của dừa khô và sự mát lạnh của đá bào. Mặt khác nhiều cửa hàng còn biến tấu món này bằng cách thêm những vật liệu khác hoặc chỉ dùng một loại hoa quả, tùy theo khẩu vị, sở thích thực khách. Để thưởng thức món ăn hấp dẫn mà bạn thấy hiện diện nhiều trên các bộ phim Hàn Quốc, bạn có thể đến một vài cửa tiệm trên phố: Nguyễn Văn Cừ, Hai Bà Trưng, Trần Hưng Đạo ở TP HCM hay phố Quán Thánh, Xuân Thủy ở Hà Nội.
Hà My

Khách sạn
509
Nhà hàng
63
Tham quan
254
tiêu khiển
78
Mua sắm
27

Nguồn VNExpress

5 món ăn chơi thường thấy ở Sài Gòn


Không cần phải rủng rỉnh hầu bao bạn vẫn có thể cùng bạn bè đi ăn những món ngonSài Gòn như cút chiên bơ, súp cua, phá lấu, sủi cảo và xôi lòng gà. 
Người trẻ ở đây thường có thói quen rủ rê bạn bè ra ngoài ăn sau giờ làm việc. Họ không chọn quán xá đắt tiền mà la cà đến những địa điểm bình dân với những món vừa ngon vừa rẻ. Dưới đây là những món ngon thân thuộc mà bạn nên thử qua khi đặt chân đến Sài Gòn. 
1. Cút chiên bơ
Với chén nước sốt riêng biệt thêm vào vài lát ớt, ăn kèm với dưa leo đồ chua, rau răm và bánh mì, những địa điểm bán chim cút chiên bơ riêng biệt cuốn hút các bạn trẻ. Nếu bạn đi ăn cùng với bạn bè, bạn sẽ được mời ăn trước món xoài ngâm để khai vị rồi mới thưởng thức món chim cút. Thịt chim cút mềm, được ướp gia vị Đậm đà hòa quyện với mùi bơ thơm nức sẽ kích thích vị giác. 
Trung bình một người ăn khoảng 2-3 con cút chiên bơ là đã thấy no nê. 
Cũng tại những quán bán chim cút chiên bơ, bên cạnh việc thưởng thức chim cút, bạn còn có thể ăn thêm mề nướng, trứng cút lộn và uống thêm một ly nước mía. Giá mỗi con chim cút khoảng 12.000 đến 15.000 đồng. Bạn có thể ăn món này trên đường Đồng Nai, quận 10. 
2. Súp cua
Súp cua vốn được coi là món khai vị, nhưng giờ đây đã trở thành món ăn vặt phổ biến. Chén súp nóng hổi được cho nhiều hành ngò, tiêu, ớt, thêm vị ngọt của bắp hoặc dai của thịt mua mang đến cho bạn cảm giác ngon miệng. 
Chén súp cua chất lượng phải được nấu đặc, nhiều hành ớt và ăn nóng. 
Súp cua bán nhiều ở đường phố Sài Gòn với giá rất rẻ chỉ tầm 10.000 đồng một chén. Súp cua và súp óc heo thường được bán chung một nơi, nên bạn có thể tự chọn cho mình chén súp thơm ngon ưng ý. 
3. Phá lấu
Cứ tầm giờ tan làm, những địa điểm bán phá lấu trong thành phố khá đông khách. Một chén phá lấu nhỏ được chế biến từ tổ ong, khăn lông, phèo... sẽ ngon tuyệt vời khi ăn kèm với bánh mì và chấm nước mắm me. Những con phố ăn uống ở quận 4 rất nổi danh với món phá lấu. 
Những ai sống ở Sài Gòn chắc hẳn đã từng một lần tận hưởng chén phá lấu thế này. 
Phá lấu nóng hổi còn có thể được dùng để biến tấu thành món mì phá lấu. Loại mì các quán hay sử dụng thường là mì gói. Giá của một chén phá lấu dao động khoảng 13.000 đến 20.000 đồng.
4. Sủi cảo
Sủi cảo vốn là món nổi danh trong ẩm thực của người Hoa, tuy nhiên người Sài Gòn từ lâu đã yêu thích món này. Khu sủi cảo nức danh nhất ở Sài Gòn phải nói đến đường Hà Tôn Quyền, quận 5, khi nhiều quán bán sủi cảo nằm kế bên nhau và luôn đông nghẹt khách. 
Những điểm bán sủi cảo ngon thường rất đông khách nên nếu ghé vào buổi tối có thể sẽ mất từ 15-20 phút mới được thưởng thức tô sủi cảo này. 
Tô sủi cảo với nhân tôm thịt, da heo, mực và cá viên được đem ra lúc nào cũng nóng hổi. Bên dưới còn có nhiều cải xanh. Yếu tố quyết định của món này nằm ở nước lèo ngọt dịu, nêm nếm vừa phải. Giá sủi cảo thường từ 30.000 đồng đối với sủi cảo thường và khoảng 40.000 đối với sủi cảo thập cẩm.
5. Xôi lòng gà
Một dĩa xôi lòng gà trứng non đủ sức lấp đầy cái dạ dày đang sôi lên của bạn. Với giá chỉ tầm 35.000 đồng, xôi lòng gà chiếm vị trí không hề nhỏ đối với những ai có tâm hồn ăn uống. 
Xôi lòng gà trứng non đôi lúc có thể được ăn kèm với da gà chiên giòn. 
Xôi có vị dẻo, được cho nhiều thịt gà, lòng gà và hành phi thơm ngon. Ở quán xôi lòng gà trứng non, bạn còn có thể thưởng thức các món như đùi gà rô-ti, mề gà rô-ti và nhiều món hấp dẫn khác nữa. 
TN
Ảnh: Đan Thảo

Khách sạn
128
Nhà hàng
1
Tham quan
25
giải trí
31
Mua sắm
0

Nguồn VNExpress

Hàn Quốc - những nghịch lý trong tôi


Mỗi khi rỗi rảnh, tôi có thói quen tìm về những góc café quen thuộc để được thả mình trong không gian của sách, của những giai điệu Pháp trầm bổng và những hồi ức miên man…
Do đặc thù công việc nên tôi có thời cơ đặt chân đến nhiều nơi chốn khác nhau trên thế giới, từ Mỹ mông mênh đến Anh ngập tràn sương mù, từ tổ quốc mặt trời mọc Nhật Bản đến vùng đất hoang dại đầy sức sống Nam Phi…
mặc dù vậy chỉ có hai nơi chất chứa trong tôi nhiều nỗi niềm, kỷ niệm nhất.
Nếu như xứ sở sương mù gắn liền với một cuộc tình đẹp thế nhưng sẫm màu, đủ vị ngọt bùi chua cay như những quả cherry dại mà đôi chúng tôi thường với tay hái trên con đường đến trường tại TP Manchester… thì xứ sở kim chi lại khiến tôi nhớ mãi về khoảng thời gian đẹp như mơ dù chỉ kéo dài trong 10 ngày.
Tôi không phải là người hâm mộ cuồng của làn sóng Hallyu, tôi chỉ thỉnh thoảng tò mò tìm nghe một vài bài hát K-Pop, một số tập phim Hàn Quốc… khi thấy bạn bè, đồng nghiệp xôn xao, dành nhiều lời khen tặng. thế nhưng từ thời còn ngồi trên ghế giảng đường, tôi luôn muốn được một lần đặt chân đến quốc gia này bởi sự phát triển vượt bậc của Hàn Quốc không chỉ trong mảng văn hóa, nghệ thuật mà còn về khoa học kỹ thuật.
Tôi từng nghĩ dịp này chỉ có trong mơ bởi việc du lịch đến Hàn Quốc là quá xa xỉ với túi tiền một cậu sinh viên thời khắc đó. thế nhưng chẳng có ai đánh thuế ước mong nên tôi cho phép mình cứ tơ tưởng, mộng mơ…
Vận may mỉm cười, năm 2006, thông qua báo đài, tôi biết được một cuộc thi viết luận bằng tiếng Anh do Đại sứ quán Hàn Quốc tổ chức và giải thưởng là… một chuyến tham quan đến Hàn Quốc!
Tôi chẳng nhớ mình đã dành khoảng thời gian bao lâu cho bài luận đó, tôi chỉ biết mình đã dồn vô cùng lực, vốn ngoại ngữ vào bài viết, và tôi “ngấu nghiến” viết rồi sửa, viết lại rồi sửa lại… bởi dịp biết đâu chẳng bao giờ đến lần hai.
Ngày tôi nhận được lời chúc mừng chính thức từ chương trình, tôi ngất ngây, tưởng chừng chết lặng.
Niềm vui càng nhân lên khi sau đó tôi biết thêm thông tin: tôi là đại biểu nam độc nhất trong đoàn Việt Nam (gồm 16 đại biểu) tham gia chương trình, và vì lý do đó mà tôi là người duy nhất có tên được ưu ái xuất hiện tên trên báo.
mặc dù vậy niềm vui đó không kéo dài được lâu…
Vì là nam nhân độc nhất nên tôi được ban tổ chức “vận động” vào chức “trưởng đoàn”. Về mặt lý thuyết thì tôi là cầu nối thông tin giữa lãnh đạo chương trình với các thành viên của đoàn, quản lý mọi hoạt động của đoàn Việt Nam.
nhưng ôi thôi, trong thực tiễn, nhiệm vụ chính yếu của tôi chẳng khác “ôsin cao cấp” là mấy (thậm chí còn tệ hơn vì ôsin còn được trả lương): gào thét, năn nỉ ỉ ôi các kiểu để đảm bảo thành viên đoàn ngủ dậy, tập họp đúng giờ, kêu gọi mọi người tích cực tham dự các hoạt động của chương trình… Những khi chị em hứng lên muốn đi shopping, hoặc lúc ở sân bay, lên xuống bến xe… thì tôi lại trở thành “bellboy” di động, tay xách nách mang đủ kiểu. Đồ ăn Hàn Quốc nổi tiếng là cay, nóng. Nhiều nàng sợ nổi mụn mặc dù vậy ngại để thừa, thế là họ “ưu ái”, trìu mến dành lượng lớn phần ăn đó cho tôi với cái nháy mắt “nam nhi mà”… Tôi vừa ăn vừa hít hà, nước mắt lưng tròng dù máy lạnh trong các quán ăn ở Seoul luôn chạy phù phù, lạnh buốt.
Than thở là nhưng đó lại là một trong những khoảng thời gian đẹp nhất của tôi. phái nữ “vịt giời” trong đoàn dường như thấu hiểu nỗi niềm của trưởng đoàn nên ai nấy đều rất hợp tác, luôn nổ lực đúng giờ và chủ động tương trợ tôi những lúc cần thiết. Nhìn cảnh phái đẹp tíu tít mọi lúc, mọi nơi và luôn miệng trình làng tôi là “thành viên đẹp trai nhất đoàn VN” (Tất nhiên phụ nữ không hề nói dối) với bạn bè quốc tế… mọi mệt mỏi trong tôi hình như tan hẳn, có bực cũng phải phì cười.
Tôi còn nhớ lần ở một khách sạn tại Seoul, tôi và một cô bạn trong đoàn quyết định đi khám phá thành phố này về đêm. Vốn liếng tiếng Hàn của chúng tôi lúc ấy chỉ có đúng hai câu xin chào và cảm ơn. Chúng tôi tham quan thỏa thích, ăn uống no say (có nhâm nhi chút rượu Soju) để rồi sau đó tá hỏa vì… không nhớ đường về! Mẩu name card của khách sạn chẳng biết lạc mất nơi đâu. Trong đầu của chúng tôi lúc đó chỉ có đúng cái tên khách sạn. Đêm xuống nhanh, chúng tôi mò mẫm khắp nơi mặc dù vậy phần vì đã chếnh choáng say, phần không đọc được ký tự Hàn Quốc nên càng thấy rối bời, lo lắng. Theo quy định từ ban tổ chức, chúng tôi phải về phòng trước 23h.
Cứ tưởng thế là toi đời mặc dù vậy Không ai ngờ điều kỳ diệu đã xảy ra. Trước giờ vẫn ngỡ người dân Seoul thường lạnh lùng, băng giá như thời tiết mùa đông tại đây (Seoul những năm gần đây đều có độ lạnh, tuyết rơi dày ở mức kỷ lục), nhưng chúng tôi mau chóng nhận được những ánh nhìn đầy quan tâm từ người đi đường dù chỉ vài giây trước đó họ rảo bước đầy vội vã, tai gắn bó headphone.
Khách sạn của chúng tôi là một cái tên quá nhỏ nhoi, lọt thỏm và vô danh giữa Seoul rộng lớn. Một người không biết, họ liền quay sang hỏi người khác… thoắt chốc đã có tới gần 5 người sôi nổi gia nhập nhóm “cố vấn”. Hai chúng tôi đứng ngớ người ra vì không hiểu mọi người đang nói những gì với nhau, mặc dù vậy giây phút đó, chúng tôi biết mình có thể lạc thế nhưng không bao giờ lạc lõng tại nơi này…
“À, tôi nhớ ra rồi”, cuối cùng cũng có một người thốt lên câu này với nụ cười đầy tự tin, và ông đã vẽ sơ đồ để chúng tôi có thể men theo đó trở về chốn cũ. Ông cẩn thận ghi thêm số điện thoại di động của ông vào phía dưới. Cầm mảnh giấy ông đưa, chúng tôi cảm ơn và bước đi. Đằng sau lưng, ông vẫy tay chào, nói vang vọng một câu rõ to: “Good luck my Vietnamese friends” (Chúc may mắn nhé những người bạn Việt của tôi). Câu nói đó đến giờ tôi vẫn còn in sâu trong tôi.
Đêm đó, dẫu về kịp giờ giới nghiêm và đã nằm vùi trong nệm ấm chăn êm nhưng tôi vẫn thao thức. Tôi thấy trong mình dâng lên một niềm vui khó tả về những gì vừa được chứng kiến.
Nếu không trở thành kẻ lạc đường thì tôi chẳng bao giờ biết rằng người dân Seoul rất hết mình với những người khách phương xa. Tôi vui vì phát hiện ra điều diệu kỳ thỉnh thoảng đến từ những điều rất dung dị nếu chúng ta chịu mở lời, phá bỏ những định kiến hẹp hòi trong đầu (trước đó tôi nghe nói nào là dân Seoul rất chảnh, nào là một bộ phận người Hàn Quốc công khai khinh thường người Việt… và tôi rất tin vào điều đó). Ngày mai tôi dặn mình phải đem câu chuyện này khoe với toàn bộ mọi người…
Chương trình tham quan, bàn bạc của chúng tôi diễn ra ở nhiều khu vực của Hàn Quốc, và phương tiện di chuyển chính yếu là một chiếc xe 50 chỗ. Rong ruổi đường dài cùng nhau, ban tổ chức luôn tận dụng những khoảng thời gian trống này để tổ chức nhiều hoạt động giao lưu tập thể cho chúng tôi. Những lúc này tôi thầm cảm ơn phía Hàn Quốc đã thiết kế chương trình rất khoa học, ý nghĩa.
Mỗi một ngày, một đoàn sẽ có nhiệm vụ lên làm quản trò trên xe. Các tiết mục quản trò không chỉ thuần túy mang tính tiêu khiển, mà còn được yêu cầu phải giúp các đại biểu học được đôi nét về văn hóa, lịch sử, ngôn ngữ của quốc gia chủ trì ngày hôm đó. Tôi còn nhớ ngày mà đoàn Việt Nam phải lên cầm trịch, tôi gần như mất ngủ bởi vài năm trước đó từng bị “khớp”, thất bại nặng nề trong một lần đứng thuyết trình trước lớp. Thế mà chỉ vì các nàng đồng lòng biểu quyết với lý do cho đẹp đội hình, tôi buộc phải sóng đôi cùng một kiều nữ rất giỏi ăn nói trong đoàn Việt Nam để làm MC cho đoàn.
Mọi việc diễn ra vượt xa mong đợi, phần giao lưu do đoàn Việt Nam tổ chức nhận được những tràng vỗ tay không ngớt từ bạn bè nước ngoài dù ở tôi vẫn còn đôi chút va vấp, vụng về. Tôi ngỡ ngàng nhận thấy một điều là mình không quá tệ về khoản hoạt ngôn như bản thân từng nghĩ. Bấy lâu nay tôi đánh giá thấp bản thân mà không biết một điều rằng, có nỗ lực thì khó khăn cách mấy cũng có thể chinh phục, vượt qua được. Lúc đó tôi mới thấm thía câu nói của nhà khoa học nổi tiếng người Mỹ Thomas A. Edison “Our greatest weakness lies in giving up. The most certain way to succeed is always to try just one more time” (tạm dịch: điểm yếu lớn nhất của chúng ta nằm ở điểm chúng ta thường dễ dàng từ bỏ. Trong khi cách chắc chắn nhất dẫn lối đến thành công thì luôn ở chỗ chúng ta chịu thương chịu khó thử làm thêm dẫu chỉ một lần nữa”.
Và cứ như thế, hằng ngày trôi qua tôi lại tích cóp thêm được đôi chút kiến thức, trải nghiệm, các giá trị tinh thần khó thể đong đếm… từ chương trình, từ những người bạn quốc tế đồng trang lứa, từ những người dân, cơ quan Hàn Quốc mà chúng tôi được tạo điều kiện tiếp xúc.
Tôi còn nhớ cả đám sinh viên chúng tôi đã há hốc mồm như thế nào khi được tham quan khuôn viên ngôi trường đại học kỳ vĩ và lung linh như một khách sạn 5 sao Kyung Hee, sự quy mô của tập đoàn Posco và nghe những câu chuyện bên lề về quá trình hình thành… Lúc đó tôi nuôi một tham vọng là sẽ quay lại ngôi trường này để học tiếp lên cao, sau đó sẽ trở thành nhân viên của tập đoàn trên… tiếc là cuộc đời muôn lối, không phải lúc nào chúng ta muốn cũng sẽ làm được.
10 ngày cứ ngỡ như 1 giây. Thấm thoát đó mà đã đến lúc chúng tôi phải tạm biệt nhau về nước. Đêm cuối trước ngày ra phi trường, đám sinh viên chúng tôi ngồi quây quần cùng nhau để vừa đàn, hát vừa viết vội đôi dòng nhật kí trao nhau. Một anh bạn người Đài Loan tên Jiao Hong đã siết chặt tay tôi và nói: “Nhớ giữ liên lạc nhé. Sau khi về nước, tôi sẽ tham gia quân đội và sẽ sang Việt Nam thăm bạn sau khi hoàn thành chương trình nghĩa vụ”. Một bạn nữ khác người Indonesia thì nói một câu khiến cả đám bật cười nghiêng ngả: “May mắn là tôi chỉ mới yêu quý chứ chưa có tình cảm khác với chàng đẹp trai nhất đoàn Việt Nam này, không thì ngày mai chắc sẽ có 15 kiều nữ hộ tống tôi lên tận ghế máy bay”. Mới cười đó mà ít phút sau, không gian đã trở nên yên ắng, chùng hẳn xuống.
Tám năm. Khoảng thời gian tưởng đằng đẵng thế nhưng sao vẫn chưa đủ để làm vơi đi những trĩu nặng, kỷ niệm trong tôi mỗi khi nhớ về những khoảnh khắc của chuyến tham quan Hàn Quốc ngày nào.
Tôi luôn mong muốn được một lần được quay lại Hàn Quốc nhưng tôi lại có một nỗi sợ mơ hồ, nỗi sợ rằng những nhung nhớ những bạn bè cũ năm xưa sẽ khiến tim tôi nhói lên. 40 gương mặt nhí nhố có, uyên bác có… giờ tôi chỉ còn giữ liên lạc được với vài người. Những lời hứa ngày đó trao nhau rơi rụng dần, ngay cả tôi cũng đã không giữ được.
Tôi nhớ Hàn Quốc, nhưng cũng ghét xứ sở này lắm.
Bởi vì Hàn Quốc trong tôi là một điều gì đó quá đỗi đẹp và linh thiêng, để giờ đây mỗi khi nghĩ tới là trong tôi lại cồn cào một nỗi nhớ. Nỗi nhớ không chỉ dành cho những quang cảnh đẹp như mơ, một nền văn hóa độc đáo và nền khoa học kỹ thuật đầu tiên, cho những tình cảm trong sáng khó thể nào tìm lại được… mà còn nhớ về một khoảng thời gian ý nghĩa, góp phần hoàn thiện, vun đắp trọn vẹn cho thời tuổi trẻ của mình…
Cuộc thi 'Hàn Quốc hành trình kỷ niệm' do Báo điện tử VnExpress kết hợp với Tổng cục Du lịch Hàn Quốc tại Việt Nam tổ chức, bắt đầu từ ngày 1/7 đến 15/8. Độc giả gửi bài dự thi tại đây.Vincent Phạm

Nguồn VNExpress

vẻ đẹp bị bỏ hoang của thành cổ Mandu


Dù bị bỏ hoang nhiều năm, Mandu vẫn khiến nhiều khách tham quan liên tưởng tới dĩ vãng huy hoàng, giàu có của nó với những lối đi lát đá nhẵn nhụi, những vòm cửa rộng lớn, khổng lồ.

Thành cổ Mandu ngày nay nằm ở khu vực Mandav, Dhar. Mandu từng là thủ đô phía bắc của nhà nước hồi giáo ở Ấn Độ từ năm 1401 đến 1561và là thị trấn pháo đài cực thịnh.


Mandu từng nằm ở một vị trí địa lý rất thuận tiện: được xây dựng trên đỉnh đồi và có sông nước chảy ở dưới. Miêu tả về thành cổ này, nhiều người cho rằng đây thật sự là một 'kho báu' với nhiều công trình cấu trúc đồ sộ như cung điện, lăng mộ, nhà thờ Hồi giáo và di tích.


Tuy đã bị bỏ rơi và nằm trong quên lãng hơn 400 năm, nét đẹp của Mandu vẫn đủ sức thu hút sự lưu ý của nhiều khách du lịch ưa chuộng khám phá.


Những lâu đài nguy nga là bằng chứng về một thời cực thịnh ở Mandu. Lạc bước dưới những mái vòm này, nhiều khách du lịch như có cảm tưởng như đang sống giữa quang cảnh trong câu chuyện Nghìn lẻ một đêm nổi tiếng.


Do chỉ cách Indore 100 km về phía tây nam nên khách tham quan có thể dễ dàng bắt xe bus để đến thăm Mandu. Tuy thành cổ đã bị bỏ hoang thế nhưng ngày nay nơi đây vẫn có người sống tại các ngôi làng nhỏ gần đó. Người dân sống chính yếu bằng nghề trồng lúa.


Những công trình ở đây tuy bị thời gian phủ bụi mặc dù vậy vẫn có nét quyến rũ, thu hút riêng.


mặc dù sở hữu những công trình cấu trúc cổ mặc dù vậy Mandu thường vắng bóng khách tham quan phương Tây.


Sảnh lớn của tòa nhà này gợi cho dân phượt liên tưởng tới một cuộc sống xa hoa, nhộn nhịp cách đây 400 năm của Ấn Độ.


Cuộc sống thường nhật ở Mandu diễn ra khá phẳng lặng, êm ả.


khách tham quan đến Ấn Độ vào thời điểm này sẽ có cơ hội được tham gia Ganesh Chaturthi - lễ hội của người Hindu nhằm kỷ niệm ngày sinh của thần Ganesha, vị thần được thờ tự thường thấy trong Ấn giáo. Lễ hội diễn ra vào ngày 29/8.

Nguồn VNExpress

Các điểm du lịch lừng danh trên đồng tiền Việt Nam


Các địa danh trên các tờ tiền giấy của Việt Nam như vịnh Hạ Long, Văn Miếu Hà Nội, Chùa Cầu Hội An... chính là những di tích lịch sử, danh thắng nổi danh hấp dẫn đông đảo dân phượt.
Không chỉ là đơn vị thanh toán, những đồng tiền còn thể hiện lịch sử - văn hóa của mỗi tổ quốc với những hình ảnh in trên đó. 
1.  Chùa tháp Phổ Minh
Chùa tháp Phổ Minh.
Trên mặt tờ 100 đồng là hình ảnh chùa tháp Phổ Minh, tọa lạc ở thôn Tức Mạc, cách trung tâm thành phố Nam Định khoảng 4 km, là một trong những dấu vết còn lại của thời Hào khí Đông A - nhà Trần. Tháp Phổ Minh được xây dựng năm 1305 gồm 14 tầng, cao 21,2 m, bề thế và kiên cố. Càng lên cao, các tầng thu hẹp dần và kết thúc bằng một chỏm hình bầu rượu có nhiều cạnh.
2. Chùa Cầu Hội An
Chùa Cầu.
Trên tờ tiền 20.000 đồng polymer là hình ảnh Chùa Cầu (Hội An) với nét đẹp cấu trúc cổ kính. Chiếc cầu dài khoảng 18 m, có mái che, vắt cong qua lạch nước chảy ra sông Thu Bồn. Chùa và cầu đều bằng gỗ sơn son chạm trổ rất công phu, mặt chùa quay về phía bờ sông. Đây được coi là biểu tượng giao lưu văn hóa Nhật - Hoa - Việt ở Hội An và thu hút đông đảo du khách tham quan.
3. Nghênh Lương Đình - Phu Văn Lâu
Nghênh Lương Đình - Phu Văn Lâu.
Cụm di tích Nghênh Lương Đình- Phu Văn Lâu (Huế) được in trên mặt tờ tiền 50.000 đồng polymer, là những công trình cấu trúc gắn chặt với lịch sử triều Nguyễn. Nghênh Lương Đình bên bờ sông Hương dùng làm nơi nghỉ chân của nhà vua trước khi đi xuống bến sông để lên thuyền rồng hoặc làm nơi hóng mát. Phu Văn Lâu được xây dựng dưới thời vua Gia Long dùng làm nơi niêm yết những chỉ dụ quan trọng của nhà vua và triều đình, hoặc kết quả các kỳ thi do triều đình tổ chức.
4. Bến Nhà Rồng
Bến Nhà Rồng. 
Hình ảnh Bến Nhà Rồng lịch sử được in trên tờ tiền 50.000 đồng cũ. Đây vốn là một thương cảng lớn của Sài Gòn, gắn với sự kiện Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước, nay là Bảo tàng Hồ Chí Minh - nơi lưu giữ nhiều tư liệu quý báu về cuộc đời của Người, cũng như lịch sử và sự phát triển của thành phố mang tên Bác.
5. Văn Miếu
Văn Miếu.
hiện diện trên tờ tiền 100.000 đồng polymer là hình ảnh Văn Miếu – Quốc Tử Giám. Đây được xem là một biểu tượng của sự trường tồn tinh hoa văn hóa, giáo dục, truyền thống tôn sư trọng đạo, khuyến đức, khuyến tài của dân tộc Việt. Là địa chỉ du lịch văn hóa nổi danh của thủ đô, hàng năm Văn Miếu thu hút hàng triệu lượt du dân phượt cũng như diễn ra các hoạt động văn hóa, lễ hội như tôn vinh Thủ khoa, văn nghệ dân tộc, bình thơ, triển lãm thư pháp, giới thiệu thơ xuân...
6. Nhà sàn Bác Hồ
Nhà sàn Bác Hồ.
Đây là hình ảnh trên tờ tiền giấy 100.000 đồng cũ. Ngôi nhà sàn đơn sơ trong quần thể chứng tích Phủ Chủ tịch nằm giữa thủ đô Hà Nội. Nhà được làm bằng gỗ thường, mái lợp ngói, nhìn ra hồ nước theo hướng Đông - Nam, với 3 phòng nhỏ. Bố cục và tổ chức của ngôi nhà gợi nét thân quen của những ngôi nhà sàn của đồng bào dân tộc thiểu số ở Việt Bắc. cùng lúc, nơi đây cũng mang giá trị tư tưởng và nghệ thuật rất cao, bởi cấu trúc trong sáng, đơn sơ, chân thực, khiêm tốn, sinh động biểu hiện được như cuộc sống thanh bạch và thanh lịch của Người.
7. Vịnh Hạ Long
Vịnh Hạ Long. 
Hai lần hiện diện trên bề mặt tờ tiền, tờ 10.000 đồng cũ và tờ 200.000 đồng polymer, di sản thiên nhiên thế giới vịnh Hạ Long là một điểm đến du lịch nức tiếng. Nơi đây được ví như tác phẩm nghệ thuật tạo hình vĩ đại của thiên nhiên với sự hiện diện của hàng nghìn đảo đá muôn hình vạn trạng, với nhiều hang động kỳ thú quần tụ thành một thế giới vừa sinh động, vừa huyền bí.
8. Làng Sen
Quê Bác.
Trên tờ tiền có mệnh giá lớn nhất hiện thời, tờ 500.000 đồng là hình ảnh ngôi nhà 5 gian ở làng Sen (Nam Đàn, Nghệ An), gợi nhắc về làng quê Việt đơn sơ. Ngôi nhà thuộc khu di tích Kim Liên, một trung tâm du lịch cất giữ những hiện vật, tài liệu, không gian văn hóa - lịch sử về thời niên thiếu của Chủ tịch Hồ Chí Minh và những người thân trong gia đình.
Thanh Tuyết

Khách sạn
509
Nhà hàng
63
Tham quan
254
tiêu khiển
78
Mua sắm
27

Nguồn VNExpress

Tục chặt củi 'bắt chồng' của người Jẻ-Triêng ở Kon Tum


Con gái Jẻ-Triêng từ 10 tuổi được cha mẹ dạy vào rừng chặt củi, về xếp đống quanh nhà để đến tuổi cập kê có đủ củi đi “bắt chồng”. Còn con trai phải vào rừng săn chim, chuột, thú rừng để chuẩn bị cho lễ cưới.
Dân tộc Jẻ -Triêng (còn có các tên gọi khác như Giẻ Triêng (T’Riêng), Vẻh, Bnoong (Mnoong), Cà Tang, Giang Rẫy, Tà Trẽ…), là dân tộc thiểu số trú ngụ cốt yếu ở địa bàn các huyện Đăk Glei, Ngọc Hồi, Đăk Tô, Tu Mơ Rông của tỉnh Kon Tum và một vài ít ở các huyện miền núi giáp Quảng Nam.
Chặt củi “bắt chồng” (hay còn gọi là củi hứa hôn, củi cưới) là tập tục lâu năm, mang vẻ đẹp trong văn hóa cưới xin của người Jẻ -Triêng còn được gìn giữ cho đến tận ngày nay. Tư tưởng Mẫu hệ in sâu vào suy nghĩ của người Jẻ -Triêng, họ đề cao quyền tự chủ của nữ giới kể cả việc chọn lọc bạn đời, vì vậy, trong tình yêu và hôn nhân, phái nữ Jẻ -Triêng được hoàn toàn nắm quyền chủ động.
Người Jẻ -Triêng quan niệm rằng, củi hứa hôn là thước đo phẩm chất cho mỗi cô gái vì khi nhìn vào đó người ta đánh giá được sự khôn khéo, cẩn trọng và chăm chỉ. vì vậy công việc này được thực hiện rất công phu, được kỳ công chuẩn bị trong nhiều năm liền. Ảnh: Trịnh văn Duẩn.
trước kia, phái đẹp Jẻ -Triêng kết hôn rất sớm, khoảng 14, 15 tuổi đã phải đi tìm chồng. Theo tục lệ, trước khi lấy chồng, người con gái phải thường xuyên vào rừng, chọn chặt mang về những bó củi to, chất dần quanh nhà để trong ngày cưới gùi mang sang nhà chồng. Những thanh củi tình yêu này là sính lễ, dùng để đốt trong ngày cưới hỏi, cũng chính là của hồi môn đặc biệt của cô dâu dành cho cha mẹ chồng đun nấu nhiều năm sau đó và sưởi ấm khi giá rét.
Củi chuẩn bị cho lễ cưới phải đủ 100 bó, đống củi càng to, càng lớn, đều và đẹp càng chứng minh gia đình này có người con gái đảm đang, siêng năng, khôn khéo và có thể chăm lo cho gia đình.Ảnh: Phạm Anh.
trước hết phải chọn loại cây thật thẳng, dễ chẻ, khi khô thịt cây nứt suông theo thớ dọc. Loại cây thường được chọn nhất là cây Dẻ (tiếng Jẻ -Triêng gọi là Xa-re). Thiếu nữ phải dùng dao chặt củi thật tỉ mỉ thành 5 cánh, nhưng từng thanh củi nhất thiết không được rời ra. Ngoài yêu cầu phải đều nhau tăm tắp về độ dài, chỉ với chiếc rìu hoặc con dao rựa thô sơ, các cô gái còn phải tề gọt sao cho đầu gỗ thật phẳng phiu và bắt mắt.
Khi một cô gái ưng cái bụng với chàng trai nào đó, cô sẽ thủ thỉ với ông mai, bà mối là người trong làng có duyên ăn nói, có cuộc sống vợ chồng hạnh phúc, nhờ họ đi nói lại với chàng trai. Nếu chàng trai cũng ưng bụng thì họ hẹn nhau gặp gỡ ở nhà rông của làng để tâm sự. Còn nếu người con trai không đồng ý, người con gái có thể nhờ bạn bè dùng vũ lực để bắt cóc. Nếu chuyện này xảy ra thì mọi người trong làng cũng không lấy gì làm ngạc nhiên.
Trai chưa vợ, gái chưa chồng có quyền ngủ chung ở nhà rông để tìm giấc mơ yêu. Tuy nhiên, việc ngủ chung chỉ dừng lại ở việc đắp chung chăn, nằm bên nhau tâm tư, tuyệt đối không được đi quá giới hạn. Ảnh: Kontumquetoi.
Việc ngủ chung chỉ được diễn ra tối đa trong 5 ngày. Trong thời gian này, nếu cả hai gặp được giấc mơ đẹp nghĩa là Yàng (Trời, Thần) đã đồng ý và có thể đi đến hôn nhân. Nếu quá thời hạn đó mà gia đình nhà trai chưa ngỏ lời với nhà gái thì làng có quyền phạt vạ một con heo và 10 ché rượu.
Nếu lễ vật của cô gái là củi cưới thì lễ vật lễ vật bắt buộc của chàng trai Jẻ-Triêng cho nhà gái là chim, chuột khô, thú rừng… đủ 100 con do chính chú rể vào rừng săn được để đáp lại công lao đáng quý của cô gái trong quá trình gom củi hứa hôn. Ngày gia đình nhà trai đón củi hết sức long trọng và thiêng liêng. Hôn nhân của gái trai Jẻ-Triêng là hôn nhân vững bền, rất hiếm có chuyện ly hôn, kể cả đến ngày nay.
Ngày nay, phong tục độc đáo này đã có nhiều biến hóa để bảo vệ rừng và thích hợp với luật pháp. Ví dụ, con gái phải đủ 18 tuổi mới được kết hôn, nghiêm cấm việc trai gái được ngủ chung trước khi cưới, việc tặng củi và săn thú rừng chỉ còn là hình thức mặc dù vậy vẫn giữ gìn được những ý nghĩa linh thiêng và vẻ đẹp truyền thống vốn có.
Thông tin thêm:
Đám cưới của trai gái Jẻ-Triêng do nhà gái chủ động tổ chức trong 3 ngày:
- Ngày một tổ chức tại nhà rông do nhà gái mời dân làng. Chuyện ăn uống do nhà gái lo, dân làng khi đến góp vui mỗi người đều mang theo ché rượu.
- Ngày thứ hai tổ chức ở nhà gái. Chàng trai đem sính lễ đến, trong đó không thể thiếu chuột khô. Nhà gái mời già làng nướng con chuột đầu tiên trên than hồng được đốt từ củi cưới cô dâu đi rừng kiếm được, sau đó dân làng cùng nướng chuột làm thức ăn chung vui.
- Ngày thứ ba tổ chức ở nhà trai, do nhà trai chủ trì.
Ngày cưới của trai gái Jẻ-Triêng là ngày hội vui của cả làng, không thiếu một ai. Sau đám cưới, đôi vợ chồng trẻ ở luân phiên hai bên gia đình, ưu tiên ở nhà gái trước cho đến khi cha mẹ bên nào chết đi mới ở hẳn bên kia. Ngày nay, quan niệm cũng biến hóa đi ít nhiều, vợ chồng trẻ khi có đủ điều kiện vật chất có thể tách ra làm nhà ở riêng gần nhà bố mẹ. Con cái sinh ra, con trai sinh ra mang họ bố, con gái được theo họ mẹ.
Lê Thương

Khách sạn
509
Nhà hàng
63
Tham quan
254
tiêu khiển
78
Mua sắm
27

Nguồn VNExpress

Bài được xem nhiều